Triệu Dụng Hiền thở dài một tiếng: “Chao ôi, lần này lão phu coi như được mở mang tầm mắt rồi. Không ngờ Khâm Thiên vệ hung danh hiển hách trong truyền thuyết lại có bộ dạng như vậy.”
Mấy ngày trước, lúc một đám kim đan chân nhân tụ tập lại bàn tán xôn xao, đã có người tinh mắt nhận ra thân phận của hồng bào cự hán. Hắn chính là khâm thiên vệ sứ chuyên trừ ma diệt yêu, hung diễm ngút trời.
Triệu Thăng nghe vậy liền trầm giọng nói: “Lão huynh, huynh chú ý sai chỗ rồi. 'Thủy phủ' mới là thứ chúng ta cần phải quan tâm nhất.”
Triệu Dụng Hiền lại thở dài: “Chao ôi, bao nhiêu năm qua, thủy phủ đã mở ra bảy tám lần, ai mà ngờ được cái gọi là thủy phủ ấy, mẹ kiếp lại là hang ổ của một con yêu cua cơ chứ! Tính sơ sơ thì hơn hai ngàn năm qua, ít nhất cũng có gần vạn tên trúc cơ tiểu bối bỏ mạng trong thủy phủ. Trong số đó có bao nhiêu kẻ chết dưới tay người khác, lại có bao nhiêu kẻ làm mồi cho yêu cua, e là chỉ có ông trời mới biết.”




